TỪ CÁI CHẾT ĐẮNG LÒNG CỦA CHÁU V.A,NGHĨ VỀ VIỆC LY HÔN, CHIA CON VÀ TRUY CỨU TRÁCH NHIỆM HÌNH SỰ VỚI KẺ NGOẠI TÌNH DẪN ĐẾN LY HÔN

Con đã ra đi trong nỗi đau tận cùng của trái tim con trẻ, của tái tê da thịt, của nỗi cô đơn sợ hãi trong chính căn nhà của kẻ mà VA gọi là bố.

Con đã ra đi bởi những đòn roi, quát tháo, bởi những đay nghiến, hành hạ do chính người tình của bố ruột ra tay, với sự trợ giúp đắc lực, sự lự lạnh lùng làm ngơ, bỏ mặc, thậm chí đồng phạm, che dấu của bố ruột con.

Con đã ra đi mà không có một ai bên cạnh để khóc, không có một ai để bày tỏ, không có một ai để cầu cứu.

Con đã ra đi khi mẹ, ông bà, cô, dì, chú bác, anh em, đặc biệt là đứa em ruột cùng cha, cùng mẹ với mình, tất cả có thể đang cười đùa, đang an hưởng trong no nê, hạnh phúc.

Con đã ra đi trong sự bầm dập, tha hóa, mất nhân tính của cái gọi là NGƯỜI nhưng lại đc mang danh giáo dục, dạy dỗ con.Cái chết của con là tiếng chuông cảnh tỉnh về tận cùng của sự tàn nhẫn của kẻ đã bị chính mình nhai ngấu nghiến mất lương tâm (chứ lương tâm của loại ấy chó không thèm nhá).

Nhưng thôi… Con hãy về với đất mẹ, về với chúa trời, về với tuổi thơ vụng dại của con để con được an yên, để con được chúa vuốt ve, che chở yên bình với thế giới riêng của con. Nếu còn sống ở nơi địa ngục ấy, con sẽ sống không bằng chết đâu con. Ngàn lần hôn con cho vết tím mau lành, cho vết thương mau kín và cho vết bầm mau tan! Siêu thoát nơi cửa Phật nhé con yêu!

Từ cái chết của con, tôi nghĩ về hôn nhân của con người, về cái sự ly hôn của các cặp vợ chồng. Trong nhiều trường hợp, họ đã vì thú vui nhục dục, ích kỷ, tầm thường của loài mèo hoang mà dối trá, lừa lọc bạn đời, vì con giáp thứ 13, vì cái gọi là tình yêu đích thực (những kẻ đi hoang vẫn ngụy biện với đời như thế) để rồi khăng khăng bỏ vợ/chồng, sẵn sàng chia lìa, giành giật con nhằm “trừng phạt” và trả hận cho nhau. Cái sự chia ly, ừ thì không còn tình yêu, không còn cảm nhận được hạnh phúc, cứ thẳng thắn mà ly hôn đi, cớ sao phải cặp kè hoang dại và hành hạ vợ/chồng, con cái. Nhưng xin các người, khi con còn quá nhỏ, hãy nghĩ đến khúc ruột của mình mà đè nén cái tôi xuống. Nếu mâu thuẫn đã trầm trọng mà ko thể sống chung, thì trước hết hãy ly thân và chăm con, đợi cho con biết tự bảo vệ mình một chút hãy dứt áo ra đi. Ôi những đứa trẻ bơ vơ trong cõi đời không cha hoặc không mẹ. Trong khi chúng chưa biết tự bảo vệ, chưa biết tự tìm đến người khác để cầu cứu, sẻ chia, hoặc được trợ giúp. Vậy thì, nén lòng một chút để chờ đợi và nuôi dạy con biết cách tự bảo vệ mình.

Tại sao cái từ ly thân xuất hiện trong cuộc đời, bởi đó là phương án trước mắt vs hợp lý mà các cặp VC có thể áp dụng để đợi con lớn lên, đợi lòng người đỡ hoang dại, đợi tấm tình được nguôi ngoai và cũng là để giải thoát cho con ra khỏi cảnh cha mẹ cãi lộn, hành hạ, bạo lực, cay nghiệt với nhau. Điều thứ hai tôi muốn nhắn đến các Thẩm phán, nhắn đến Pháp luật rằng, những đứa trẻ trong trắng, cô đơn kia, khi cha mẹ chúng không còn có thể giữ được nhau thì đã có rất nhiều người lấy con làm cái “THỚT” để mà chém, làm cái cớ mà trút giận, là vật vô tri, vô giác để bỏ rơi. Khi đó, anh chị em ruột của nó chính là nơi chúng có thể nương tựa vào nhau,cầu cứu nhau và bao bọc nhau.

Vậy nhưng, tại sao PL không vì con trẻ mà cứ phải vì người lớn để chia chác cho công bằng? Đâu phải con gà, cái TV hay cái tủ lạnh để mà ăn cho đều, tiêu cho sòng. Nếu vì các con, sao không để cho chúng được sống bên nhau trong tuổi thơ dại dột của đời người? Sao không buộc một trong hai kẻ “TỘI ĐỒ” nộp tiền cho kẻ còn lại nuôi dưỡng, chăm sóc cả tinh thần và vật chất cho con? Chia ly theo yêu cầu của người lớn, đã đành rồi! Sao cứ phải chia lìa bọn trẻ để thỏa lòng những kẻ tội đồ? Ai nói yêu con, thương con, mình phải được tự tay chăm sóc con, nên yêu cầu Tòa phải chia đôi những đứa trẻ. Tôi nghĩ đó là cách họ trả thù nhau mà thôi. Nếu thực sự có lòng thương, họ sẽ bàn bạc, thảo luận để bọn trẻ được ở với nhau và ở với ai cho hợp lý, hợp tình nhất, mà trước hết là bảo đảm cho con được sống ít tổn thương tinh thần nhất, còn vật chất ư? Tòa đi tìm chứng cứ chứng minh ai thu nhập khủng hơn, chứng minh ai có nơi ở đoàng hoàng hơn, chứng minh mà quên đi một điều cần chứng minh rằng, bọn trẻ ở đâu và ở với ai sẽ vui hơn, sẽ được bảo bọc tức thì ngay từ nguy cơ bị bạo hành, nguy cơ bị xâm hại, hoặc nguy cơ bị co đơn, bị trầm cảm, bị tự kỷ hơn. Đó chính là điều mà các Thẩm phán nên nhớ. Quyết định của mình, trước hết hãy vì tâm hồn, trái tim của trẻ, vì sự an toàn của trẻ chứ đừng vì miếng thịt hay cồ xôi to.

Từ suy nghĩ ấy, khi tham gia tố tụng các vụ án ly hôn, tôi luôn đặt vấn đề hòa giải lên hàng đầu, tư vấn pháp luật để hai kẻ “TỘI ĐỒ” ấy hiểu rằng, hãy vì quyền lợi và sự an toàn cho khúc ruột thân yêu của mình mà quyết định cho các con được ở với nhau và ở vs người nào an toàn cho con hơn. Đừng đem con ra làm cái cớ để thỏa mãn lòng ích kỷ, đừng lấy chúng làm công cụ để giải quyết hận thù. Bởi dù ở với ai thì con vẫn là con chung. Và nếu thương yêu con thật lòng, người không trực tiếp chăm sóc có thể dành khoản tiền xứng đáng cho người kia sử dụng vào việc nuôi nấng giáo dục con, cho con được học hành tử tế. Và chắc chắn rồi, Tòa hãy và nên phán quyết khoản tiền cấp dưỡng thoả đáng, đủ cho con có cuộc sống bình thường và có đk học tập BT. Hiện nay, khoản tiền này được các Tòa phán quyết quá ít. Nuôi trẻ tại Hà Nội mà chỉ có 1,5-2 triệu đóng góp thì chỉ bằng nuôi một con cún mà thôi.

Điều thứ ba tôi muốn nhắn nhủ đến các “TỘI ĐỒ”, nếu có “đi bước nữa”, nếu có chung sống với ai đó, hãy không chỉ vì TY của mình mà còn là vì “tìm mẹ ghẻ hoặc tìm bố dượng cho con. Tất nhiên, lòng người trong đục khó ai đo lường. Vậy nên phải để mắt đến con. Hãy âu yếm với con khi ra khỏi nhà, hãy nhìn vào mắt con mỗi khi về nhà, và hãy dành nhiều hơn nữa thời gian và sự quan tâm đến con đang thiếu vắng cha hoặc mẹ.

Điều cuối cùng, tôi muốn nhắn nhủ đến các vị Điều tra viên. Luật hình sự đã quy định trường hợp ngoại tình dẫn đến ly hôn là tội phạm hình sự “Vi phạm chế độ một vợ, một chồng” được quy định tại Điều 182 Bộ luật hình sự hiện hành. Thế nhưng, với rất nhiều đơn tố cáo của phụ nữ về hành vi ngoại tình của chồng, việc chung sống như vợ chồng với người khác, thậm chí họ đã có con chung với con giáp thứ 13, vì thế mà bạo hành với vợ con, rồi làm đơn yêu cầu Tòa án giải quyết cho ly hôn để được tự do đi với loại người vô giáo dục – con giáp thứ 13. Thế nhưng, trong thực tế, rất khó để có được một cái QĐ khởi tố vụ án hình sự trong trường hợp này. Từng là Thẩm phán, tôi cũng chưa một lần xét xử loại tội này. Là Luật sư, tôi cũng đã từng chứng kiến nhiều phụ nữ nước mắt lưng tròng mỗi khi kể về sự thay lòng đổi dạ, về sự bạc tình bội nghĩa của bạn đời và mong pháp luật hãy trừng trị. Tuy nhiên, đơn cứ đi và người vẫn nhởn nhơ hoang tình. Người vợ lại ôm con trong nước mắt dàn dụa, với bao cay đắng, tủi hờn và pháp luật vẫn chỉ tồn tại đâu đó.

Từ cái chết của VA, tôi mong rằng, các cơ quan có thẩm quyền hãy chủ động khởi tố, điều tra vụ án hình sự loại tội này. Bởi vì, Điều 155 Bộ luật Tố tụng hình sự quy định “Vi phạm chế độ một vợ, một chồng” không phải là loại tội khởi tố theo yêu cầu của người bị hại. Và xin các bác Điều tra viên khi nhận đơn tố cáo của người vợ hoặc chồng, hãy đừng vội ký cái QĐ KHÔNG KHỞI TỐ VỤ ÁN khi mà chứng cứ phạm tội chưa được điều tra quyết liệt, đầy đủ và toàn diện để bảo vệ người mẹ, bảo vệ con trẻ và bảo vệ an toàn xã hội. Và điều quan trọng hơn là để răn đe, cảnh báo và ngăn chặn tình trạng NGOẠI TÌNH ngày càng diễn ra phổ biến như hiện nay. Hà Nội ngày đầu xuân!


Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *